Sign up
  Phùng Văn Khai
29 Nov, 2011
Nhà văn Phùng Văn Khai: Kẻ chân thành hào sảng
Viết bởi phungvankhai 23:18 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (2) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận

 

 

Bây giờ, tôi vẫn nhớ như in lần đầu gặp hắn tại một quán bia cách đây quãng hai năm. Chẳng biết hắn ngồi ở đấy từ bao giờ với nhà văn Sương Nguyệt Minh, nhà thơ Lê Quang Sinh. Cũng chẳng biết trước khi tôi đến, hắn đã "nã", đã "keng" bao nhiêu cốc rồi. Chỉ biết sau khi Sương Nguyệt Minh giới thiệu: Đây là nhà văn trẻ Phùng Văn Khai, thì hắn cụng ly với tôi dăm lần.

 

Sau đó, hắn bấu, hắn véo tôi đến đau điếng cả người và nói đi nói lại luôn mồm: Chào nhà thơ…"Họ nhà rùa"! Em rất thích… bài… thơ… này… của… anh. Rồi hắn đọc đi đọc lại, nghe đến sốt ruột: Úp mặt vào đất không sợ lấm bùn/ Ngửa mặt nhìn trời không sợ héo…

Hắn làm cho cuộc uống bia căng lên đến mức không bình thường. Mấy lần đứng dậy, tôi định bụng bỏ đi. Không hiểu sao lúc đó tôi lại nghĩ: Có lẽ hắn đang say. Chả nên chấp kẻ say. Vả lại, từ bấy đến giờ, tuy rơi vào tình thế quá chén nhưng hắn vẫn không phát ngôn bừa bãi, lung tung và không tỏ ra hung hãn, bất cần… Và tôi ngồi im chịu trận.

Không ngờ sự chịu trận lần ấy của tôi lại có ích. Ít ra từ sau bữa ấy, tôi còn ngồi với hắn, còn đi với hắn nhiều lần nữa và trở thành một người bạn vong niên của hắn. Tuy nhiên, nếu có ai hỏi tôi: Từ lần thứ hai, lần thứ ba… gặp lại hắn ở đâu, thì tôi không còn nhớ được cụ thể nữa. Tôi chỉ nhớ: Đã gặp một con người thẳng thắn, chân thành, hào sảng; đã gặp một nhà văn, một nhà báo sục sôi, nhiệt huyết đang qua tuổi "tam thập nhi lập" để bước tới tuổi "tứ thập nhi bất hoặc".

Tôi nhớ nhất là cách nay không lâu đã cùng hắn đi công tác vào tận xã biên giới Moray gần Chư Momray để tìm hiểu về một vùng đất, về những con người đang ngày đêm gắn bó với nguồn "vàng trắng" của Tây Nguyên. Chính ở nơi đây, tôi mới hiểu: Hắn hiện là một người đi lại nhiều, viết nhiều, có nhiều kỷ niệm với Tây Nguyên, có lẽ chỉ sau nhà văn Nguyên Ngọc và nhà văn Trunng Trung Đỉnh. Có lẽ vì thế mà tôi đã nói nửa đùa nửa thật với hắn: Nếu sau này có viết về ông, tôi sẽ đặt tên bài viết của mình là: "Có ba người vào Tây Nguyên" hoặc "Người thứ ba vào Tây Nguyên" chẳng hạn.    

Trong lần ấy, hắn đã "ôn nghèo nhớ khổ". Nào là đã từng lang bạt kỳ hồ một thời gian. Nào là đã đi lính thay cậu em trai vì nó yếu quá. Nào là làm đủ nghề trong lính từ đào đá, gác kho, chăn bò đến lái xe. Nào là phải thi đại học đến 3 lần mới xong.

Riêng cái chuyện thi đại học, hắn nhớ lại: Em đã thi vào đủ 3 trường đấy. Thứ nhất là Trường Sỹ quan Tăng thiết giáp. Thứ hai là Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Thứ ba là Trường Đại học Văn hóa. Nói chung, em rất vất vả về đường học hành.

- Sao ông không chọn thi vào Trường Đại học Văn hóa (Trường Viết văn Nguyễn Du cũ) ngay từ đầu?

- Thì làm sao biết được, anh. Cuộc đời có lắm khi phải thử sức chứ! Mà thi ngay từ đầu, chắc gì đã đỗ !

- Vậy là trong cái rủi cũng có cái may. Giá như ông thi đỗ vào một trong hai trường trước, tình hình có khi lại khác đấy.

- Chẳng khác được đâu, vì con đường viết văn là con đường em đã ấp ủ từ nhỏ và đã chọn từ rất sớm.

 Hắn kể: Cái "sự nghiệp" viết văn của em được khởi đầu từ… báo tường. Cái hồi còn là lính của Trung đoàn 421 Sư đoàn 306 (bộ binh), em đã được giao cùng một lúc làm hai tờ báo tường cho một tiểu đoàn đấy. Hồi ấy em làm nhiều thơ lắm, kể cả thơ ứng tác. Bài thơ đầu tay em làm có tên là "Đêm gác nhớ em".

Tôi phải nói khó, hắn mới đọc cho tôi nghe một khổ thơ ngây ngô và dễ thương ở thuở ban đầu của hắn. Trước khi đọc, hắn còn rào đón: Anh hãy coi đây là kỷ niệm ban đầu của em thôi đấy nhé. Tôi gật gù và nghe hắn đọc:

Anh đứng gác đêm nay trời lạnh quá
Sương mù giăng khắp mảnh tình quê
Nỗi buồn dâng chất chứa sơn khê
Quê hương gợi cảm cầu tre nhớ về…

Có lẽ khả năng ban đầu về "năng khiếu văn học" của hắn được ghi nhận qua truyện ngắn "Lính tò te". Truyện ngắn này của hắn được giải một cuộc thi viết về kỷ niệm sâu sắc trong đời bộ đội của Tổng cục Chính trị vào năm 1994. Nhưng tin vui này đến với hắn rất chậm. Lý do: Cuối năm 1994, hắn chuyển đơn vị. Khi người ta báo tin "được giải" thì hắn không còn ở đơn vị cũ nữa. Ngay lập tức, theo lối "quân lệnh như sơn", Quân đoàn 2 bèn cử một người đóng thế hắn để nhận giải. Rồi giải thưởng (bằng chứng nhận và 500 nghìn đồng) được niêm phong cẩn thận tại Phòng Văn hóa văn nghệ Quân đội. Giải được trao cuối năm 1994 thì đến đầu năm 1995, hắn mới biết.alt

 

 

  Đặng Huy Giang

Bây giờ, tôi vẫn nhớ như in lần đầu gặp hắn tại một quán bia cách đây quãng hai năm. Chẳng biết hắn ngồi ở đấy từ bao giờ với nhà văn Sương Nguyệt Minh, nhà thơ Lê Quang Sinh. Cũng chẳng biết trước khi tôi đến, hắn đã "nã", đã "keng" bao nhiêu cốc rồi. Chỉ biết sau khi Sương Nguyệt Minh giới thiệu: Đây là nhà văn trẻ Phùng Văn Khai, thì hắn cụng ly với tôi dăm lần.

(Tiếp theo trang 1)
 

 (Xem tiếp)

26 Sep, 2011
Phác họa mấy chân dung văn học
Viết bởi phungvankhai 22:29 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận
Giới thiệu
Cuốn sách gồm 23 chân dung các nhà văn mà tác giả có điều kiện hiểu biết, gần gũi. Trong số đó, có những người viết đã nổi tiếng từ lâu như Vũ Trọng Phụng, Ngân Giang, Phạm Tiến Duật, Lê Lựu, Nguyễn Minh Châu, Trần Đăng Khoa,...Có những nhà văn đã quen thuộc tên tuổi với độc giả như Hoàng Quốc Hải, Xuân Sách, Thanh Tùng, Đỗ Trung Lai, Nguyễn Bình Phương, Nguyễn Anh Nông,...Và nhiều người viết khác còn khuất nẻo như Văn Thùy, Hoàng Phụ Cầm, Đào Bá Đoàn,...

Tác giả đã cố gắng phác họa chân dung người viết. Để chứng minh cho nhận định của mình, Phùng Văn Khai không ngại trích kèm luôn cả mấy bài thơ liền, hoặc mấy đoạn văn trong truyện ngắn và tiểu thuyết. Hoặc là miên man theo những kỉ niệm đã từng có với nhân vật của mình, hoặc là tâm sự tỉ tê hết chuyện này qua chuyện khác. Điều này làm cho dung lượng sách tăng lên, và đôi khi chân dung của nhà văn bị nhòe mờ. Nhưng nó là một kiểu riêng của Phùng Văn Khai.
Về tác giả
-->
Phùng Văn Khai sinh năm 1973. Quê ở thị trấn Như Quỳnh, huyện Văn Lâm, Hưng Yên. Trưởng thành từ người lính ở đơn vị cơ sở. Tốt nghiệp Khóa VI Trường viết văn Nguyễn Du, nay là Khoa Lý luận - Sáng tác - Phê bình văn học, Đại học Văn hóa Hà Nội.

Đã in 5 tập truyện ngắn (Khúc dạo đầu của binh nhì, Đêm trăng thiêng, Hương đất nung, Những người đốt gạch, Truyện ngắn Phùng Văn Khai); 1 tập thơ (Lửa và hoa); 1 tập bút ký (Lẽ sống); 3 tập chân dung văn học (Lê Lựu như tôi biết; Tản mạn Nguyễn Bình Phương; Phác họa mấy chân dung văn học) và 2 tiểu thuyết (Hư thực; Hồ đồ).
Đánh giá
Từ những chân dung văn học viết khá công phu, tâm huyết, nhà văn Phùng Văn Khai đã dụng công khảo sát đời sống tâm tư của các nhà văn cũng như các tác phẩm văn chương - những đứa con tinh thần của họ. Qua đó, anh bộc lộ tình yêu văn chương, sự tin tưởng và khích lệ đối với những người cùng sự nghiệp. Nguồn tư liệu đáng tin cậy, dồi dào, anh đã xử lý khéo léo và nhuần nhuyễn bằng cách khai thác riêng. Mỗi bức chân dung văn học hiện lên với dung lượng và góc độ không giống nhau nhưng nhất quán. Góc nhìn của anh, tinh thần anh thổi vào đó, khiến các chân dung trở nên mới mẻ, gần gụi và ấm áp hơn đối với người yêu văn chương nghệ thuật.

- Nhà thơ TRẦN THỊ NGỌC LAN
NGUỒN:

http://alezaa.com/me/view.php?id=l9Z4iwhv4lr

09 Sep, 2011
Về các khuynh hướng phát triển trường ca Việt
Viết bởi phungvankhai 20:57 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (1) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận

Hà Quảng - 06-09-2011 09:52:24 AM

altVanVN.Net - Trường ca, cũng như nhiều thể tài khác trong văn chương, theo quan niệm của M. Bakhtin  là những khái niệm “không bao giờ bị đông cứng”, bởi vậy, để dễ tìm hiểu những đặc điểm trong sự phát triển của trường ca đương đại, nên xem đó là một thể loại văn chương đang biến chuyển và còn chưa định hình…

 (Xem tiếp)

11 Aug, 2011
Nhà văn Phùng Văn Khai lên án sự 'hồ đồ' của con người
Viết bởi phungvankhai 19:11 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (1) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận

 

Nhà văn Phùng Văn Khai lên án sự 'hồ đồ' của con người

 

Dương Tử Thành

 

Với dự án 3 tiểu thuyết liên tiếp, Phùng Văn Khai đang dần “hiện thực hóa” lời tuyên bố của mình. Cuốn thứ hai trong bộ 3 tiểu thuyết mà theo anh chúng “quyết định số phận của nhau” đã hoàn thành với tên gọi “Hồ đồ”.

Anh kỳ vọng “Hồ đồ” sẽ như tiếng chuông phản kháng trước cái ác của loài người. 

 

Trước hết tôi chiều chuộng chính mình

  

- Khi công bố tiểu thuyết đầu tay “Hư thực” anh đã nói về kế hoạch viết và in “Hồ đồ”, và nay là lúc anh “trả nợ” đúng hẹn cho phát ngôn đó. Có vẻ như với Phùng Văn Khai, viết là một lộ trình được vạch sẵn?

- Viết là công việc hàng ngày với tôi. Tôi nghĩ, các nhà văn lứa chúng tôi đang hàng ngày cày xới để có các trang văn. Ngay khi đặt dấu chấm hết của Hư thực, chỉ ít tuần sau tôi đã bắt tay triển khai Hồ đồ. Viết khá ồ ạt trong khoảng bốn tháng. Nhưng phải hơn một năm sau, trong gần một tháng ở trại viết Quy Nhơn vừa rồi tôi mới hoàn thiện như bản in đến với độc giả. Thời gian ở Quy Nhơn, ngoài việc hoàn thành vai trò của một thành viên Ban tổ chức trại sáng tác, còn lại tôi đều dành thời gian cho Hồ đồ. Mọi người ngạc nhiên thấy tôi như một gã tu sĩ. Không tắm biển. Không bia rượu. Không tụ bạ văn chương. Tôi nghĩ mình đang ở độ tuổi viết ào ạt nên không dám lãng phí thời gian.

 

- Vậy đâu là chỗ cho những cảm hứng văn chương bất chợt ở anh?

- Viết văn cần hứng thú, thậm chí say viết và có nhưng cơn chữ nghĩa đổ bộ ào ạt từ ngòi bút. Không thể chờ đợi hoặc mong muốn, tin vào những cảm hứng bất chợt. Từ khi rời Truyền hình Quân đội, tôi đã tự đặt ra mục tiêu cho mình là phải viết liên tục, coi viết là một công việc hàng ngày. Tôi có ba việc chính: Đọc sách; viết sách và đi thực tế. Tôi khá độc lập, tự do và hạnh phúc theo nghĩa đen của cụm từ này. Chính điều đó cho phép tôi, thời gian tới sẽ chuẩn bị những gì đã viết và viết thoải mái hơn nữa.

 

Nhà văn Phùng Văn Khai.

- Vấn đề tư tưởng cũng như ý nghĩa tiêu đề của tiểu thuyết thường được các tác giả “giấu” khá kỹ, nhưng với “Hồ đồ”, chỉ đọc chưa đến một phần ba người ta đã có thể đoán biết tác giả viết gì. Vì sao anh đặt tên như vậy?

- Mỗi cuốn sách được triển khai khác nhau là chuyện bình thường. Là người sáng tác, tôi cho rằng khi triển khai tác giả cảm thấy thoải mái là được. Tầm vóc tư tưởng và ý nghĩa của mỗi cuốn sách đôi khi không nằm ở chỗ được giấu kín đến cùng hay được phơi ra ngay từ đầu. Với Hồ đồ, tôi chọn lối viết hiện thực thông qua lăng kính của một số nhân vật. Văn chương phải là chưng cất từ đời sống. Thậm chí có thể bê nguyên xi các nhân vật có thực để đưa vào. Vấn đề quyết định là anh sắp đặt và thể hiện nó như thế nào. Tôi biết sức văn cũng như thế mạnh của tôi nên khi triển khai mỗi cuốn sách, tôi đều vận dụng khả năng tối đa của mình. Triển khai Hồ đồ theo hướng như bạn nói đương nhiên là một chủ định của tôi. Nhưng đó cũng là một chủ định mở, tùy nghi ở người đọc.

 

- “Đánh bài ngửa” với độc giả như vậy, anh tin điều gì sẽ níu kéo họ đọc tiếp sách của mình đến trang cuối cùng?

- Đọc một cuốn sách, theo tôi, là một vấn đề khó. Văn hóa đọc đang bị bủa vây. Hơn ai hết các nhà văn biết rõ điều này. Tôi rất sợ một cuốn sách mà chỉ mấy ông nhà văn đọc với nhau. Trong khi đó, nói các nhà văn đừng giận, tôi biết chắc, rất nhiều nhà văn rất ít đọc. Các tiểu thuyết của tôi, tôi biết là khó đọc. Tôi chủ trương điều đó nên vấn đề tiệm cận độc giả luôn khiến tôi day dứt. Nhưng trong các sáng tác, nhất là tiểu thuyết, trước hết tôi chiều chuộng chính mình. Tôi viết theo hiểu biết và hứng thú của tôi chứ tuyệt nhiên không đặt ra các vấn đề đề tài, thị hiếu, thị trường… Nên ai đó, có thể là rất đông không đọc sách của tôi, không đọc đến trang cuối cùng tôi cũng cho đó là điều bình thường, tùy ở họ.

 

“Hồ đồ” - Tiếng chuông phản kháng với cái ác của loài người

 

- Sau “Hư thực”, bạn đọc những tưởng anh sẽ tiếp tục đi theo mạch đại tự sự đào sâu vào mạch vô thức của thứ văn cảm giác, nhưng rồi thật bất ngờ khi tiểu thuyết thứ hai lại là một cuốn viết về hậu chiến với cách kể khá giản dị. Có phải với “Hồ đồ”, “viết về cái gì” đã quyết định đến việc “viết như thế nào”?

- Tôi đã cố gắng đổi giọng viết trong Hồ đồ. Khi viết, tôi có tâm sự với nhà văn Đào Bá Đoàn và cả hai đều nhất trí rằng giọng văn lần này nhất định phải khác Hư thực. Tôi rất sợ sự giống nhau. Với Hồ đồ, thoạt tiên được viết rất kín. Khi ở Quy Nhơn, tôi đã phải đặt vào đấy vài trục dọc đẩy ra đời sống đương đại chứ không chỉ nằm trong ẩn ức như ban đầu. Hồ đồ thực chất là một hệ thống trục dọc, một số đường song song sắp đặt cạnh nhau. Có những khúc hoàn toàn là một truyện ngắn. Có những trục dọc hoàn toàn độc lập…

 

Trang bìa cuốn sách.

- Anh ấp ủ viết về đề tài hậu chiến từ bao giờ?

- Bản thân tôi, gia đình tôi, họ hàng nhà tôi, dân làng tôi, rộng ra là dân tộc ta ngấm chiến tranh rất sâu, rất đớn đau dằn vặt. Chắc chắn tôi sẽ viết khoảng bốn, năm cuốn về hậu chiến. Cuốn tiếp theo cũng sẽ như vậy. Với tôi, vấn đề hậu chiến là đề tài lớn mà bản thân và lứa tuổi những người cầm bút như chúng tôi phải gánh vác. Nhân đây tôi rất mong muốn các bạn cầm bút đồng thời hãy cũng tôi viết về hậu chiến.

 

- Sự thật về các nạn nhân chất độc da cam trên thực tế rất kinh khủng và khốc liệt, đã gây ám ảnh mạnh mẽ trong đời sống. Khi viết về họ, anh có nghĩ cách “tiếp cận ảo” của “Hồ đồ” sẽ không lột tả hết?

- Di chứng chất độc da cam là vấn đề toàn cầu chứ không riêng gì ở Việt Nam. Trong quá trình tiến tới văn minh, loài người đã phạm phải những sai lầm rất ghê gớm mà dioxin là một trong số đó. Một cuốn sách của tôi cũng chỉ là một tiếng kêu thương. Phải có nhiều cuốn sách, phải nhiều loại hình nghệ thuật phơi bày và tố cáo tội ác này. Tôi mong muốn, trước hết là các nhà văn, hãy vào cuộc bằng tác phẩm. Đó cũng là cách ngăn chặn, hạn chế bớt những sai lầm ở thì tương lai của loài người.

 

- Khi viết, anh coi trọng câu chuyện sẽ kể hơn hay cách kể câu chuyện đó với bạn đọc hơn?

- Điều này có lẽ anh Nguyễn Bình Phương (nhà văn Nguyễn Bình Phương - pv) trả lời hay hơn tôi. Anh ấy đã trả lời bằng sáu tiểu thuyết đã in và một cuốn đang chưa in được. Với tôi thì tôi cân bằng chúng. Tự bản năng của tôi đã định hình điều này. Tôi sẽ suốt đời viết như thế.

 

- Một quyết định “hồ đồ” trong đời sống có thể sẽ gây hậu quả khôn lường, nhưng một quyết định “hồ đồ” trong chiến tranh thì có thể sẽ ảnh hưởng đến thân phận, đến cuộc đời của rất nhiều người, thậm chí là chính người ra quyết định. Có còn điều gì hơn thế anh muốn nói trong “Hồ đồ”?

- Tôi muốn nói đến những “hồ đồ” tai hại mà loài người đã vô tình hoặc hữu ý đưa ra trong tiến trình đi tới văn minh. Một gạch đầu dòng thôi. Có những “hồ đồ” của con người phải cần đến hàng trăm cuốn sách lên tiếng về nó. Hồ đồ là một gạch đầu dòng, một viên gạch, một tiếng chuông phản kháng với cái ác của loài người.

 

Sống ồ ạt nhưng không dị biệt

 

- Viết về đề tài chiến tranh theo anh khó nhất là gì?

- Tôi đã nhiều lần nói không phân chia đề tài. Viết về chiến tranh, hậu chiến hay bất cứ thời đoạn xã hội nào đều không dễ dàng. Viết văn hay, với bất kỳ ai, kể cả thiên tài cũng là điều khó. Ai đó cho rằng viết dễ lắm thì tác phẩm của người đó chắc chắn là vứt đi. Dù là ngày nào cũng viết nhưng tôi biết chắc chắn để có những trang văn hay, để mồ hôi không lãng phí quả là một điều muôn khó.

 

- Lâu nay thấy anh ít viết truyện ngắn, có phải Phùng Văn Khai đã bước sang “giai đoạn của tiểu thuyết”?

- Đúng là đã viết tiểu thuyết rồi khó dứt ra để viết cái khác lắm. Cuốn này chưa xong, đã có cuốn khác lấp ló. Viết truyện ngắn cũng khó lắm đấy. Viết được như Sương Nguyệt Minh là rất khó. Tôi đang viết một tập truyện ngắn dã sử.

 

- Trong giới văn chương thường có những nhận xét khá trái ngược nhau về Phùng Văn Khai, theo anh điều này là do đâu?

- Bạn hỏi về đời sống cá nhân chăng? Tôi là người sống ồ ạt nhưng không dị biệt. Tôi trân trọng toàn bộ những gì đã thể hiện ở đời sống của mình, kể cả những rơm rác của mình. Thực ra đã có lúc, cũng như viết, tôi sống khá bất chấp xung quanh. Có lẽ phải điều chỉnh đấy. Rồi tuổi tác và sự sợ hãi xung quanh sẽ uốn nắn tôi ấy mà.

 

- Vậy đâu là khoảng cách giữa Phùng Văn Khai của “đời sống cá nhân” và Phùng Văn Khai văn chương thưa anh?

- Không có khoảng cách. Luôn luôn đồng nhất. Nhưng rất phức tạp đấy.

 

- Khi ra mắt “Hư thực” anh đã nói về “Hồ đồ”, còn lần ra mắt “Hồ đồ” này anh sẽ nói về cuốn tiểu thuyết tiếp theo chứ?

- Hư thực, Hồ đồThế giới khác nằm trong một bộ tiểu thuyết đã được lên kế hoạch của tôi. Chúng thậm chí liên quan mật thiết tới nhau, quyết định số phận nhau. Thế giới khác tôi sẽ viết về vấn đề di tản. Mấy trăm nghìn người Việt chôn vùi trong lòng biển khiến tôi đau xót vô cùng. Là người Việt Nam, trái tim tôi luôn rỉ máu. Là nhà văn Việt Nam, tôi phải viết về vấn đề này. Tuy nhiên, cuốn tôi đang viết lại là một tiểu thuyết lịch sử về vua Phùng Hưng. Việc này là dòng họ giao. Là hậu sinh, tôi phải chấp hành. Tôi cũng là một người ưa thích sử. Cuốn sách đang thuận đà và đã in ba chương liên tiếp trên tạp chí Văn Việt.

 

Phùng Văn Khai sinh năm 1973. Quê ở thị trấn Như Quỳnh, huyện Văn Lâm, Hưng Yên. Trưởng thành từ người lính ở đơn vị cơ sở. Tốt nghiệp Khóa VI Trường viết văn Nguyễn Du, nay là Khoa Lý luận - Sáng tác - Phê bình văn học, Đại học Văn hóa Hà Nội.

Đã in 5 tập truyện ngắn (Khúc dạo đầu của binh nhì, Đêm trăng thiêng, Hương đất nung, Những người đốt gạch, Truyện ngắn Phùng Văn Khai); 1 tập thơ (Lửa và hoa); 1 tập bút ký (Lẽ sống); 3 tập chân dung văn học (Lê Lựu như tôi biết; Tản mạn Nguyễn Bình Phương; Phác họa mấy chân dung văn học) và 2 tiểu thuyết (Hư thực; Hồ đồ).

  Dương Tử Thành thực hiện

 

Nguồn: Evăn

10 Apr, 2011
THƠ SONG NGỮ CỦA NGUYỄN ANH NÔNG (PHẦN 1: 26 BÀI)
Viết bởi phungvankhai 05:35 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | THƠ DỊCH

(XEM TIẾP)

http://phongdiep.net/default.asp?action=article&ID=12496

14 Feb, 2011
NGUYỄN HOÀNG ĐỨC DẤN THÂN
Viết bởi phungvankhai 11:04 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (1) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận

PHÙNG VĂN KHAI


 Tôi biết tới Nguyễn Hoàng Đức thông qua văn bản khi anh viết loạt bài phê bình văn phẩm Nguyễn Huy Thiệp trên tạp chí Khoa học và Tổ quốc vào cuối thế kỷ trước, khi mọi người đang ồn ào về Nguyễn Huy Thiệp. Khi ấy tôi rất có cảm tình với cách phê bình rốt ráo có phần cực đoan nhưng được phân tích trên cơ sở khoa học bằng văn bản đã viết ra của tác giả. Từ đó tôi luôn để ý đọc anh. Nhiều bài rất thích thú ở thể loại phê bình văn học như Sáng tạo mỹ học từ cái nhìn đơn giản; Thực trạng thơ Việt Nam; Lý trí trên ngai vàng sáng tạo; Hình thức và nội dung sáng tạo; Không thẩm định thì không sáng tạo; Tìm cái mới trong khả năng sáng tạo của nhà văn; Kịch tính trên đỉnh đầu sáng tạo; Hậu hiện đại sống ngoài tác phẩm; Khoa học và nghệ thuật trong sáng tạo; Tại sao chúng ta có nền phê bình yếu... Các bài bàn về văn hóa, triết học sâu sắc và độc đáo như: Văn hóa: Cái nhìn từ nền tảng; Văn hóa giữa dòng hội nhập; Văn minh: Cái nhìn từ nền tảng; Thượng đế là ai?; Bi kịch con người; Bản ngã, tâm linh - thể xác, tự do, tha nhân; Kịch tính giữa dục vọng và lý tưởng; Những kịch tính tột đỉnh hào quang; Quỹ đạo chân thiện mỹ ở đời... Hàng loạt những bài khác nữa bàn về tuổi trẻ, tình yêu, hạnh phúc gia đình đã đưa Nguyễn Hoàng Đức trở thành một thương hiệu báo chí có trọng lượng, nhưng cũng thú thật tôi không ưa thích những bài báo cũng như những ý kiến của anh về các vấn đề khác ngoài triết học và phê bình văn học, nên trong tâm thức và phác thảo của tôi về Nguyễn Hoàng Đức xin được chỉ đi sâu về hai mảng mà anh đã xác lập được với cá nhân tôi.

(XEM TIEP)
10 Jan, 2011
Danh sách Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam
Viết bởi phungvankhai 20:02 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | GIAI THOẠI-TIN VĂN NGHỆ



VanVn.Net - Trong phiên họp chiều ngày 10-01-2011 của kỳ họp thứ 3 BCH Hội Nhà văn khóa VIII, BCH Hội Nhà văn đã tập trung vào một nội dung hết sức quan trọng là xét kết nạp hội viên mới. Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - Nhà thơ Hữu Thỉnh đã nhắc lại các nguyên tắc về việc xem xét kết nạp Hội viên mà BCH đã thông qua trong kỳ họp trước, đồng thời nhấn mạnh một nguyên tắc xuyên suốt là việc kết nạp Hội viên mới phải góp phần nâng cao hơn nữa tính chuyên nghiệp của Hội. Các yếu tố khác như độ tuổi, vùng miền, thể loại có thể xem xét nhưng chỉ là những yếu tố tham khảo, chất lượng sáng tác của từng tác giả mới là điều quyết định nhất để BCH xét kết nạp Hội viên mới...

 

st1\:*{behavior:url(#ieooui) }

Nhà thơ Nguyễn Hoa - Ủy viên BCH, trưởng Ban công tác Hội viên đã báo cáo trước BCH toàn bộ lộ trình xét kết nạp Hội viên của nhiệm kỳ trước. Danh sách các ứng cử viên mà nhiệm kỳ trước đã xem xét, bảo lưu chuyển sang cho nhiệm kỳ hiện nay. Đồng thời, công bố trước hội nghị danh sách các ứng cử viên mà các Hội đồng chuyên môn đã bỏ phiếu đề cử trong phiên họp ngày 09-11-2011. Theo số liệu của BCH Hội viên thì hiện có 596 hồ sơ xin vào Hội Nhà văn, trong đó thơ 294, văn xuôi 243, lý luận phê bình 35, dịch thuật văn học 24. Số hồ sơ đã được các Hội đồng giới thiệu để BCH xét kết nạp năm nay gồm 44 người, trong đó văn xuôi 21, thơ 17, lý luận phê bình 3, dịch thuật văn học 3.

Sau khi xem xét danh sách đề cử do các Hội đồng chuyển lên, BCH đã thảo luận và nhận thấy: Có một số khu vực văn học không có đề cử, trong khi đó danh sách bảo lưu của nhiệm kỳ trước thì có những tác giả luôn có mặt trong 2 đến 3 kỳ xét kết nạp. Vì vậy, để thực hiện quyền hạn của mình, để bảo đảm cho sự phát triển của Hội trên toàn đất nước và bảo đảm quyền lợi của những tác giả có cống hiến và thực sự có năng lực sáng tạo. BCH Hội Nhà văn khóa 8 quyết định chọn trong danh sách bảo lưu để đưa thêm 10 ứng cử viên nữa vào danh sách bỏ phiếu. Nhà thơ Hữu Thỉnh nhấn mạnh, BCH lần này phải thực hiện thêm việc đề cử bổ sung là để kế thừa kết quả của nhiệm kỳ trước. Đồng thời, bảo đảm tính toàn diện trong việc xây dựng đội ngũ những người viết văn ở tất cả các vùng miền của đất nước. Hi vọng đến năm sau các Hội đồng chuyên môn sẽ bao quát tốt hơn để BCH không phải đề cử thêm nhân sự trước khi bỏ phiếu bầu chọn Hội viên mới.


Đến 17 h 30 ngày mùng 10-01-2011 - BCH Hội Nhà văn Việt Nam đã thông qua kết quả kiểm phiếu. Kết quả những người có tên sau đây đã hội đủ số phiếu tín nhiệm của BCH khóa VIII để trở thành Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam (theo ABC).

1. Nguyễn Hòa Bình, Hà Nội

2. Hàm Châu, Hà Nội

3. Trần Thu Hằng, Đồng Nai

4. Đỗ Hàn, Hà Nội

5. Nguyễn Thế Hùng, Quân đội

6. Trần Đăng Huấn, Hà Nội

7. Phan Hoàng, TP Hồ Chí Minh

8. Nguyễn Bích Lan, Thái Bình

9. Nguyễn Địch Long, Hà Nội

10. Ngô Phan Lưu, Phú Yên

11. Nguyễn Ngọc Lợi, Nghệ An

12. Lê Hoài Lương, Bình Định

13. Di Li, Hà Nội

14. Nguyễn Thị Thúy Ngoan, Hải Phòng

15. Đỗ Phú Nhuận, Nam Định

16. Hữu Nhân, Đồng Tháp

17. Vũ Thảo Ngọc, Quảng Ninh

18. Nguyễn Anh Nông, Quân đội

19. Khuất Bình Nguyên, Hà Nội

20. Lương Hữu Quang, TP Hồ Chí Minh

21. Thi Sảnh, Quảng Ninh

22. Phạm Nguyên Thạch, An Giang

23. Bàng Ái Thơ, Hà Nội

24. Kiều Xuân Thủy, Hà Nội

25. Phạm Nguyên Tường, Huế

26. Đỗ Ngọc Yên, Hà Nội

VanVN.Net xin chúc mừng các Hội viên mới!


VanVN.Net


http://www.hoinhavanvietnam.vn/Details/hoat-dong-cua-hoi-nha-van-nhiem-ky-viii/danh-sach-hoi-vien-moi-hoi-nha-van-viet-nam/32/0/3021.star 

 http://ngoctanns.vnweblogs.com/post/4314/273806
03 Dec, 2010
NGUYỄN ANH NÔNG Thơ ngay ở trái tim mình Phùng Văn
Viết bởi phungvankhai 14:08 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (3) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận

NGUYỄN ANH NÔNG
                    Thơ ngay ở trái tim mình 


                                      Phùng Văn Khai


    Tôi rất ít khi làm thơ, làm thơ tặng một ai đó càng hy hữu mặc dù trách nhiệm công việc của tôi làm Biên tập viên Ban thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội, phải thường xuyên tiếp xúc với bản thảo thơ. Nhưng một điều khá lạ lùng là trong đời sống, tôi luôn giao lưu và thân thiết với các nhà thơ (hay là trong văn học nghệ thuật họ luôn là số đông chăng). Dẫu sao mặc lòng, tôi vẫn cho rằng trong đời sống, nhà thơ thường có nhiều thời gian giao đãi hơn những người viết văn xuôi, điều này tưởng cũng chẳng cần thiết phải giải thích.

    Ấy thế mà, trong những bài thơ tặng bạn bè ít ỏi đến xấu hổ ấy, từ rất lâu, cách đây khoảng hơn mười năm, trong những bài thơ đầu tiên của mình, đã có một thi phẩm viết tặng riêng nhà thơ Nguyễn Anh Nông.
 (Xem tiếp)

21 Oct, 2010
TS VŨ NHO:Phùng Văn Khai, Phạm Quốc Ca, Vũ Bình Lục
Viết bởi phungvankhai 07:41 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận
Phùng Văn Khai, Phạm Quốc Ca, Vũ Bình Lục


Phùng Văn Khai
Phác họa mấy chân dung văn học
Tập chân dung văn học
Nhà xuất bản văn học 2010
Sách dày 448 trang khổ 13x20,5



Cuốn sách gồm 23 chân dung các nhà văn mà tác giả có điều kiện  hiểu biết, gần gũi. Trong số đó, có những người viết đã nổi tiếng từ lâu như  Vũ Trọng Phụng, Ngân Giang, Phạm Tiến Duật, Lê Lựu, Nguyễn Minh Châu, Trần Đăng Khoa,...Có những nhà văn  đã quen thuộc tên tuổi với độc giả như Hoàng Quốc Hải, Xuân Sách, Thanh Tùng, Đỗ Trung Lai, Nguyễn Bình Phương, Nguyễn Anh Nông,...Và nhiều người viết khác còn khuất nẻo như Văn Thùy, Hoàng Phụ Cầm, Đào Bá Đoàn,...
Tác giả đã cố gắng phác họa chân dung người viết. Để chứng minh cho nhận định của mình, Phùng Văn Khai không ngại trích kèm luôn cả mấy bài thơ liền, hoặc mấy đoạn văn trong truyện ngắn và tiểu thuyết. Hoặc là miên man theo những kỉ niệm đã từng có với nhân vật của mình, hoặc là tâm sự tỉ tê hết chuyện này qua chuyện khác. Điều này làm cho dung lượng sách tăng lên, và đôi khi chân dung của nhà văn bị nhòe mờ. Nhưng nó là một kiểu riêng của Phùng Văn Khai.

>>> xem chi tiết<<<
24 Aug, 2010
LỮNG THỮNG XANH
Viết bởi phungvankhai 05:53 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Thơ

161.
Mập mạp bốn chân giường
Vững vàng, kiên định, run rẩy
Anh gieo trồng niềm thương.

162.
Mây gió cứ lang thang
Anh gom buồn vui vung vãi hết
Tay trắng cười  trắng tay.

(XEM TIẾP)
NGUỒN: NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG.NET
25 Jul, 2010
Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn Vị Thánh Tương Hiền Minh Triều Trần
Viết bởi phungvankhai 17:29 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận

PHÙNG VĂN KHAI

(XEM TIẾP)
NGUỒN: VĂN CHƯƠNG VIỆT.ORG

  http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/tulieu_tacpham.asp?TPID=13352&LOAIID=17&LOAIREF=5&TGID=1877
28 Jun, 2010
NHẬN DIỆN PHÙNG VĂN KHAI TỪ PHÁC HỌA CÁC CHÂN DUNG VĂN HỌC
Viết bởi phungvankhai 07:20 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận


NHẬN DIỆN PHÙNG VĂN KHAI TỪ PHÁC HỌA CÁC CHÂN DUNG VĂN HỌC

Trần Thị Ngọc Lan
http://www.vannghesongcuulong.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=13137&LOAIID=28&LOAIREF=1&TGID=1092 



Sau tiểu thuyết Hư thực khá ấn tượng thu hút sự quan tâm của độc giả và bạn viết, nhà văn Phùng Văn Khai đang triển khai một tiểu thuyết mới (Hồ đồ), tôi đã đọc khoảng trên 100 trang, vẫn là lối viết mới mẻ với phong cách hiện thực huyền ảo tinh tế. Ngoài sáng tác, anh còn rất say mê khảo sát các chân dung văn học. Anh đã in hai tập sách mỏng về chân dung nhà văn Lê Lựu và nhà văn Nguyễn Bình Phương. Thời gian gần đây, anh công bố một loạt phác thảo các chân dung văn học trên báo và các trang mạng khá ấn tượng về Nguyễn Thi, Xuân Sách, Vũ Cao, Vũ Trọng Phụng, Thanh Tùng, Hoàng Quốc Hải, Đoàn Văn Cừ, Dương Hướng, Lê Kim, Nguyễn Minh Châu, Ngân Giang, Thanh Giang, Xuân Thiêm, Đỗ Trung Lai, Đào Bá Đoàn, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Anh Nông... Anh có ý định nối nhà văn với đời sống và tác phẩm, trong đó nòng cốt là đời sống nhân dân, đời sống dân tộc.
Anh khẳng định, trong một nhà văn có hai con người, con người xã hội và con người văn chương. Anh kiên trì hé mở sự thật về lương tâm, nỗi đau, bản lĩnh, chuyện riêng tư của họ.
Theo anh, quan tâm đến nhà văn là điều cần thiết, thiết thân của người yêu mến văn chương.

 (Xem tiếp)

02 Mar, 2010
THƯ GỬI:
Viết bởi phungvankhai 15:51 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (1) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Chung

          Kính gửi các anh các chị!

Tôi là nhà văn Phùng Văn Khai có việc xin nhờ quý anh chị đưa giúp nội dung thư sau lên các trang báo mạng về việc tiến tới tổ chức ban liên lạc họ Phùng toàn quốc.

              Xin trân trọng cảm ơn!




  Hµ Néi, ngµy      th¸ng       n¨m 2010

KÝnh göi:

ViÖt Nam cã nhiÒu dßng hä, tr¶i qua hµng ngµn n¨m dùng n­íc vµ gi÷ n­íc, c¸c dßng hä ViÖt Nam ®· ®oµn kÕt ®Êu tranh chèng giÆc ngo¹i x©m b¶o vÖ ®éc lËp tù do, x©y dùng ®Êt n­íc. Trong sè c¸c dßng hä ViÖt Nam sèng r¶i r¸c kh¾p ba miÒn B¾c - Trung - Nam, cã dßng hä Phïng. Chóng t«i gåm 6 anh em lµ Phïng Kh¾c §¨ng, Phïng Th¶o, Phïng V¨n Toµn, Phïng H÷u NghÞ, Phïng Ph¸n, Phïng V¨n ThÖ cã quª ë Hµ T©y (nay lµ Hµ Néi), Phó Thä, H¶i Phßng ®Òu mang hä Phïng. V× yªu mÕn hä Phïng, chóng t«i gÆp nhau t¹i C«ng ty cæ phÇn tËp ®oµn x©y dùng vµ du lÞch B×nh Minh, x· Thanh Mü, thÞ x· S¬n T©y, Hµ Néi ®Ó trao ®æi, t×m c¸c gi¶i ph¸p nghiªn cøu vÒ gèc tÝch cña hä Phïng trong c¶ n­íc ViÖt Nam. §­îc biÕt «ng (bµ) lµ ng­êi hä Phïng, chóng t«i m¹nh d¹n cã th­ th¨m hái søc kháe, nÕu ®­îc «ng (bµ) ®ång ý, xin cho ý kiÕn cña m×nh vÒ gi¶i ph¸p h÷u hiÖu ®Ó t×m hiÓu, s­u tÇm gãp phÇn bæ sung vµo truyÒn thèng hä Phïng, nh­ ph¶ téc, ph¶ hÖ c¸c chi hä, c¸c ng­êi mang dßng hä Phïng ®· cã c«ng trong ®Êu tranh b¶o vÖ Tæ quèc vµ x©y dùng ®Êt n­íc ViÖt Nam qua c¸c thêi ®¹i. KÝnh mong «ng (bµ) cho biÕt s¬ l­îc vÒ hä Phïng ë quª m×nh.

Trªn ®©y lµ nh÷ng t×nh c¶m ch©n thµnh cña chóng t«i rÊt yªu mÕn dßng hä Phïng xin ®­îc göi ®Õn «ng (bµ). KÝnh mong «ng (bµ) th«ng c¶m.

Nh©n dÞp n¨m míi xin ®­îc göi lêi chóc søc kháe, h¹nh phóc vµ thµnh ®¹t ®Õn gia ®×nh «ng (bµ).

Xin tr©n träng c¶m ¬n.

TM ban liªn l¹c l©m thêi dßng hä Phïng

Tr­ëng ban

Trung t­íng Phïng Kh¾c §¨ng

Th­ cho ý kiÕn xin göi vÒ ®Þa chØ:

Phïng Kh¾c §¨ng - Tr­ëng Ban liªn l¹c l©m thêi dßng hä Phïng;

§Þa chØ: Trung ­¬ng Héi cùu chiÕn binh ViÖt Nam - 34 Lý Nam §Õ, Hoµn KiÕm, Hµ Néi.

§iÖn tho¹i: 0913.238.490

Vµi suy nghÜ vÒ dßng hä

Nhµ gi¸o Phïng Kh¾c §ång

C©y cã céi, n­íc cã nguån. Céi cã cao to, c©y míi t­¬i cµnh xanh l¸, míi sai qu¶ nÆng b«ng, míi cã nhiÒu hoa th¬m qu¶ ngät. Nguån cã réng, cã trong th× n­íc míi d¹t dµo s¹ch sÏ, kh«ng bao giê v¬i c¹n. LÏ tù nhiªn lµ nh­ vËy.

L¹i xem trong Kinh LÔ ®¹i truyÖn cã chÐp r»ng: "Con ng­êi ta sinh ra ë trªn ®êi, tr­íc hÕt ph¶i biÕt phông d­ìng cha mÑ cho ph¶i ®¹o. BiÕt phông d­ìng cha mÑ, ph¶i nhí ®Õn c«ng ®øc cña Tæ tiªn. Tæ tiªn lµ gèc rÔ cña nhµ, cña hä, cho nªn lÊy viÖc t«n kÝnh Tæ tiªn lµm quý träng".

Tæ c«ng T«ng ®øc thiªn niªn thÞnh,

Tö hiÕu T«n hiÒn v¹n ®¹i x­¬ng.

Lµ c©u mµ ë mçi nhµ, mçi hä ®Òu ghi nhí vµ lu«n lu«n t«n thê.

LÞch sö ViÖt Nam ta còng ®· ghi chÐp: Chóng ta rÊt tù hµo lµ con Rång, ch¸u Tiªn, lµ cïng mét bäc sinh ra. BÊt cø mét hä téc nµo, mét c¸ nh©n nµo còng lµ ch¸u, ch¾t, chót, chÝt cña mét trong 50 con ng­êi lªn rõng hoÆc 50 ng­êi con xuèng biÓn cña c¸i bäc Êy. Tr¶i qua mÊy ngµn n¨m lÞch sö, n­íc ta ngµy nay ®· cã ®Õn 100 triÖu d©n, nh­ng sù gÇn gòi th©n t×nh nh­ cïng mét dßng hä, cïng mét Tæ t«ng thËt cµng ®¸ng quý, ®¸ng tù hµo biÕt bao!

Hä Phïng ta còng vËy, ngay tõ thêi míi dùng n­íc, gi÷ n­íc ®· cã nh÷ng vÞ mang ch÷ hä Phïng, ch÷ Phïng lµ Hä, phÇn nµo còng nãi lªn c¸i cèt c¸ch, c¸i tinh thÇn cña dßng hä Phïng chóng ta.

Thùc tÕ lÞch sö tõ xa x­a ®· ghi chÐp rÊt râ: Tõ khi dùng n­íc ®· cã nhiÒu ng­êi mang dßng hä Phïng, cïng c¶ d©n téc tham gia c«ng cuéc ®Êu tranh giµnh ®éc lËp tù do vµ chñ quyÒn cho ®Êt n­íc. §iÓn h×nh ë thÕ kû thø 8 ®Êt n­íc bÞ qu©n x©m l­îc nhµ §­êng ®« hé ®· cã Phïng H­ng dùng cê khëi nghiÖp, cïng víi Phïng H¶i, Phïng DÜnh chØ huy d©n binh, chia lµm 5 ®¹o tiÕn ®¸nh thµnh Tèng B×nh (Hµ Néi) khiÕn §« hé sø Cao ChÝnh B×nh - t­íng nhµ §­êng lo sî ph¸t èm mµ chÕt. NghÜa qu©n chiÕm ®­îc thµnh Tèng B×nh lµm kinh ®«, x©y dùng quyÒn tù chñ. Phïng H­ng ®­îc nh©n d©n t«n x­ng lµ "Bè C¸i §¹i V­¬ng" (791-802).

Tr¶i qua c¸c triÒu ®¹i, tõ Ng« - §inh - Lý - TrÇn ®Õn Lª - NguyÔn vµ hiÖn nay, hä Phïng ta lóc nµo còng cã c¸c danh thÇn, danh t­íng phß t¸ ®Ó gi÷ n­íc ®­îc ®éc lËp, tù chñ, nh©n d©n ®­îc tù do h¹nh phóc. C¸c vÞ khoa b¶ng, danh t­íng, danh thÇn, tiÒn nh©n cña hä Phïng mµ lÞch sö ghi chÐp vµ nh©n d©n lu«n nhí ®êi nµo còng cã.

Líp con ch¸u ngµy nay lu«n tù hµo vÒ «ng cha Tæ tiªn, hä ph¶i suy nghÜ vµ lµm viÖc nh­ thÕ nµo ®©y ®Ó cïng víi c¸c Hä kh¸c trong céng ®ång c¸c d©n téc trªn ®Êt n­íc ta x©y dùng ViÖt Nam thµnh mét n­íc d©n giµu n­íc m¹nh, x· héi c«ng b»ng d©n chñ v¨n minh ë thÕ kû 21 nµy. §ã còng lµ môc ®Ých cña viÖc lµm hiÖn nay cña líp líp con ch¸u mang ch÷ hä Phïng. Cã thÓ qu¸ tr×nh lÞch sö cã nh÷ng biÕn ®éng x· héi, mµ mçi ng­êi, mçi chi hä mang ch÷ ®Öm, ch÷ gi÷a kh¸c nhau nh­ng trong lý lÞch cña mçi chóng ta ch÷ Phïng vÉn lµ ký tù ®¸ng tù hµo.

Mét sè viÖc ®· lµm vµ dù kiÕn

mét sè néi dung tiÕp tôc triÓn khai

I. C¸c viÖc ®· lµm:

1. Gãp c«ng søc cïng nh©n d©n §­êng L©m n¬i cã nhµ thê "Bè C¸i §¹i V­¬ng" ®óc xong 1 t­îng ®ång Phïng H­ng nÆng 900 kg vµ 1 bÖ ®¸ nÆng 9 tÊn, ®­a vµo hËu cung thê tù.

2. Tham gia vµo viÖc ®óc t­îng Phïng H­ng theo nguyªn mÉu t¹i §­êng L©m ë lµng TriÒu Khóc nay lµ Ph­êng TriÒu Khóc, Thanh Tr×, Hµ Néi.

3. Gãp c«ng søc tu bæ n¬i thê tù 2 ®øc vua t¹i §­êng L©m.

3.1- Mét ®«i rång ®¸ vµ n©ng cÊp ban thê vua Phïng H­ng.

3.2- Mét ®«i rång ®¸ t¹i n¬i thê tù vua Ng« QuyÒn.

4. Tµi trî ®Ó xuÊt b¶n cuèn s¸ch "Danh thÇn, danh nh©n hä Phïng §Êt ViÖt".

II. Dù kiÕn c¸c c«ng viÖc tiÕp theo:

1. §Æt bµi chuÈn bÞ cho mét cuéc héi th¶o vÒ "Dßng hä Phïng §Êt ViÖt" sù kiÕn vµo kho¶ng 15-17 chuyªn ®Ò.

2. Liªn kÕt hä téc t¹i c¸c vïng miÒn cña ®Êt n­íc.

3. Khi ®ñ ®iÒu kiÖn sÏ tæ chøc häp c¸c tr­ëng ban liªn l¹c dßng hä trong c¶ n­íc ®Ó ®Ò xuÊt ch­¬ng tr×nh "Hµnh tr×nh t×m vÒ nguån céi" khëi ®Çu cho viÖc ghi chÐp vÒ ph¶ hÖ, ph¶ téc.

4. Tæ chøc lµm mét cuèn phim t­ liÖu vÒ "Hä Phïng §Êt ViÖt".

§Ó lµm ®­îc c¸c viÖc trªn chóng t«i xin ®­îc c¶m t¹ tÊm lßng cña c¸c «ng: Phïng V¨n HÖ, Phïng Danh Th¾m, Phïng Quang Nghªnh, Phïng Th¶o,... ®· ñng hé c¶ vÒ tinh thÇn vµ vËt chÊt trong c¸c n¨m võa qua.

Dù kiÕn ban tæ chøc héi th¶o dßng hä

1. ¤ng Phïng Kh¾c §¨ng - Tr­ëng ban - Thµnh phè Hµ Néi.

2. ¤ng Phïng Th¶o - Phã tr­ëng ban - Thµnh phè H¶i Phßng.

3. ¤ng Phïng Danh Th¾m - Thµnh viªn - Thµnh phè Hå ChÝ Minh.

4. ¤ng Phïng HÖ - Thµnh viªn - Thµnh phè Hµ Néi.

5. ¤ng Phïng §øc Toµn - Thµnh viªn - Thµnh phè ViÖt Tr×.

6. ¤ng Phïng Phu - Thµnh viªn - Thµnh phè HuÕ.

7. ¤ng Phïng ThÕ Vinh - Thµnh viªn - Thµnh phè Hå ChÝ Minh.


Chñ ®Ò héi th¶o

VÒ nh÷ng con ng­êi ­u tó hä Phïng ®ãng gãp vµo sù nghiÖp b¶o vÖ ®éc lËp d©n téc, x©y dùng ®Êt n­íc qua c¸c thêi kú.

(kÓ tõ tr­íc cuéc c¸ch m¹ng do §¶ng CSVN l·nh ®¹o)

I. §ãng gãp vµo sù nghiÖp gi¶i phãng ®Êt n­íc, b¶o vÖ nÒn tù chñ vµ ®éc lËp d©n téc.

1- Cuéc kh¸ng chiÕn l©u dµi, anh dòng, th¾ng lîi do Bè C¸i §¹i V­¬ng l·nh ®¹o ®em l¹i nÒn ®éc lËp, tù chñ cña d©n téc ViÖt Nam.

(Sö gia ViÖt Nam)

2- Vai trß cña c¸c t­íng lÜnh cña Bè C¸i §¹i V­¬ng - Phïng H­ng trong cuéc kh¸ng chiÕn chèng l¹i ¸ch ®« hé cña Nhµ §­êng.

(Sö gia ViÖt Nam)

3- Vai trß cña c¸c n÷ t­íng hä Phïng trong cuéc kh¸ng chiÕn cña Hai Bµ Tr­ng chèng l¹i ¸ch ®« hé cña qu©n §«ng H¸n x©m l­îc.

(Sö gia ViÖt Nam)

4- H÷u t­íng Phïng Thanh Hßa trong cuéc khëi nghÜa Lý Nam §Õ chèng l¹i cuéc x©m l­îc cña nhµ L­¬ng giµnh l¹i ®éc lËp d©n téc.

(Sö gia ViÖt Nam)

5- T­íng qu©n Phïng H¹p Khanh, tham gia cuéc khëi nghÜa do Mai Thóc Loan l·nh ®¹o.

(Sö gia ViÖt Nam)

6- T­íng qu©n Phïng H÷u Nh©n trong cuéc kh¸ng chiÕn chèng qu©n x©m l­îc nhµ Tèng do Lª Hoµn l·nh ®¹o.

(Sö gia ViÖt Nam)

7- §« ®èc - Th­îng t­íng qu©n Phïng Phóc KiÒu (1724-1790) lµ c«ng thÇn d­íi thêi hËu Lª, Ng­êi cã c«ng khai ph¸ vïng biÓn cöa lß NghÖ An. Sinh thêi «ng ®­îc vua tin, d©n mÕn v× cã lßng yªu n­íc, th­¬ng d©n. Sau khi «ng mÊt, nh©n d©n ë ®©y ®· nhí ¬n «ng, x©y dùng nhµ thê ®Ó t­ëng nhí ¬n «ng. ¤ng sinh n¨m 1724, trong mét gia ®×nh nhiÒu ®êi lµ c«ng thÇn, danh t­íng. N¨m 1741, «ng thi ®Ëu lo¹i nhÊt trong kú thi B¸c Cö (quan vâ). N¨m 1742, «ng ®­îc tuyÓn vµo ®éi qu©n ­u binh thuéc ®¹o §«ng nam víi chøc §ècc quan. N¨m 1753, «ng ®­îc giao chØ huy ®¹o qu©n thñy chiÕn trÊn gi÷ vïng biÓn NghÖ An, gi÷ chøc Kh¶ vi trung t­íng qu©n. N¨m 1764, «ng ®­îc triÒu ®×nh phong lµm §« trung hÇu, giao toµn quyÒn thèng lÜnh thñy qu©n ­u binh, trÊn gi÷ c¶ vïng biÓn miÒn Trung tõ Thanh Hãa ®Õn NghÖ TÜnh. Ngµy 17-2-1790, «ng qua ®êi ngay trªn m¶nh ®Êt «ng ®· ®æ må h«i vµ c«ng søc x©y dùng. Th­¬ng tiÕc vµ ghi nhËn c«ng lao cña «ng, triÒu ®×nh ®· truy tÆng «ng chøc §« ®èc Th­îng t­íng qu©n vµ s¾c cho d©n lµng, con ch¸u lËp ®Òn thê. Tr¶i qua h¬n 100 n¨m, vµo dÞp giç T­íng c«ng hä Phïng, d©n lµng Nghi Thu vµ con ch¸u t­íng c«ng ®Òu kÝnh cÈn tæ chøc tÕ lÔ víi nghi thøc truyÒn thèng. Nh÷ng n¨m gÇn ®©y, kh¸ ®«ng c¸c tÇng líp nh©n d©n ®Õn tham dù. (xãm Hßa B×nh, x· Nghi Thu, thÞ x· Cöa Lß, NghÖ An). Email: Phungvan2009@yahoo.com; Tel: 0913.235.636.

8- Phïng Quang Léc - Tø quËn c«ng (Nh©n Léc?), Danh t­íng thêi Lª. Dòng t­íng næi tiÕng cña cuéc khëi nghÜa Lam S¬n, gióp Lª Lîi ®¸nh ®uæi giÆc Minh, kh«i phôc vµ ph¸t triÓn triÒu Lª.

(Sö gia ViÖt Nam)

II- C¸c bËc tiªn tæ hä phïng lµm quan qua c¸c triÒu ®¹i phong kiÕn cã c«ng víi n­íc, víi d©n.

1- Phïng T¸ Chu, träng thÇn nhµ Lý, lµm quan ®Õn chøc Th¸i phã; ®¹i thÇn triÒu TrÇn (1241?).

2- Phïng T¸ Thang, c«ng thÇn nhµ TrÇn.

(Sö gia ViÖt Nam)

3- Phïng Kh¾c Khoan, quËn c«ng, th­îng th­ nhµ TrÇn.

(Sö gia ViÖt Nam)

4- Phïng §øc NhuËn, (1673 - mÊt 26/7/1731 thä 59 tuæi) ®êi vua Lª Duy Ph­êng, lµm quan hËu cËn ë cung §oµi (T©y), gi÷ chøc phã tri Hinh phiªn, Thi Néi gi¸m, T­ lÔ gi¸m, sau ®­îc tÆng phong chøc Tæng Th¸i gi¸m, t­íc X¸c Léc hÇu Phïng T­íng c«ng trong triÒu, ng­êi Rõng M¸, th«n Trung, x· Néi Hoµng, huyÖn Yªn Dòng, tØnh B¾c Giang.

(Sö gia ViÖt Nam)

III- c¸c nhµ khoa b¶ng hä Phïng trong c¸c triÒu ®¹i phong kiÕn ViÖt Nam.

1- Hoµng gi¸p Phïng §èc - 1466. (1466?). Ng­êi x· Nguyªn X¸, huyÖn Th¹ch ThÊt. Nay th«n Chµng S¬n, huyÖn Th¹ch ThÊt, Hµ Néi. 34 tuæi ®ç §Ö nhÞ gi¸p TS xuÊt th©n (Hoµng Gi¸p) khoa Kû Mïi niªn hiÖu C¶nh Th«ng 2 (1499) ®êi Lª HiÕn T«ng. Lµm quan ®Õn chøc Gi¸m S¸t Ngù Sö (sè 706).

(Sö gia ViÖt Nam)

2- TS Phïng H÷u Hùu - 1523. Ng­êi x· Viªn KiÒu, huyÖn S¬n Minh. Nay lµ th«n Viªn §×nh, x· §«ng Lç, huyÖn øng Hßa, Hµ Néi. §ç §Ö tam gi¸p ®ång TS xuÊt th©n khoa QuÝ Mïi niªn hiÖu Th«ng Nguyªn 2 (1523) ®êi Lª Cung Hoµng. Lµm quan ®Õn Thõa ChÝnh Sø. (sè 1050).

(Sö gia ViÖt Nam)

3- TS Phïng ¤ng - 1424. Ng­êi x· TuÊn Xuyªn huyÖn Tiªn Phong. Nay th«n TuÊn Phong, x· V¹n Th¾ng, huyÖn Ba V×, Hµ Néi. 24 tuæi ®ç §Ö tam gi¸p ®ång TS xuÊt th©n khoa §inh Mïi, niªn hiÖu VÜnh §Þnh 1 (1547) ®êi M¹c Phóc Nguyªn. Lµm quan ®Õn chøc Thõa chÝnh sø.

(Sö gia ViÖt Nam)

4- TS Phïng Tr¹m - 1524. Ng­êi x· D­¬ng S¬n, huyÖn Yªn ThÕ. Nay lµ x· Liªn S¬n, huyÖn T©n Yªn, B¾c Giang. 32 tuæi ®ç §Ö Tam gi¸p ®ång TS xuÊt th©n khoa Gi¸p TuÊn niªn hiÖu Sïng Khanh 7 (1574) ®êi M¹c MËu Hîp. Lµm quan Tù Khanh.

(Sö gia ViÖt Nam)

5- Hoµng gi¸p Phïng Kh¾c Khoan - (1528-1613). Ng­êi x· Phïng X¸. Nay lµ th«n Phïng X¸ (th«n Bïng), x· Phïng X·, huyÖn Th¹ch ThÊt, Hµ Néi. 53 tuæi ®ç §Ö NhÞ TS xuÊt th©n (Hoµng Gi¸p) khoa canh th×n niªn hiÖu Quang H­ng 3 (1580) ®êi Lª ThÕ T«ng. Hai lÇn ®i sø sang nhµ Minh, lµm quan ®Õn chøc Th­îng th­ bé Hé kiªm Quèc tö gi¸m TÕ töu, t­íc Mai QuËn c«ng. Thä 86 tuæi. Khi mÊt ®­îc tÆng Th¸i TÓ, phong Phóc ThÇn.

(Sö gia ViÖt Nam)

6- TS Phïng ThÕ TriÕt - 1585 (Phïng ThÕ Trung). Ng­êi x· Kim Bi, huyÖn Tiªn Phong. Nay th«n Kim Bi, x· Tiªn Phong, huyÖn Ba V×, Hµ Néi. 39 tuæi ®ç ®ång TS xuÊt th©n khoa QuÝ Hîi, niªn hiÖu VÜnh Té (1623 ®êi Lª ThÕ T«ng. Lµ quan ®Õn HiÕn S¸t Sø).

(Sö gia ViÖt Nam)

7- Hoµng gi¸p Phïng ViÕt Tu - 1652.9 (?). (1607-1662). Ng­êi x· §×nh Lu©n, huyÖn Gia L©m. Nay lµ x· T©n Quang, huyÖn V¨n L©m, tØnh H­ng Yªn. 46 tuæi ®ç §Ö NhÞ gi¸p TS xuÊt th©n (Hoµng Gi¸p) khoa Nh©m Th×n niªn hiÖu Kh¸nh §øc (1652) ®êi Lª ThÇn T«ng. Lµm quan ®Õn chøc Thiªn ®« ngù sö. Sau bÞ ¸n v× ph¹m téi.

8- TS Phïng B¸ Kú - 1694. Ng­êi x· VÜnh Mç, huyÖn Yªn L¹c. Nay th«n Héi ThÞnh, x· Hîp ThÞnh, huyÖn Tam D­¬ng, VÜnh Phóc. Thi h­¬ng ®ç gi¶i nguyªn, 22 tuæi ®ç §Ö tam gi¸p ®ång TS xuÊt th©n khoa Êt Mïi niªn hiÖu VÜnh ThÞnh 11 (1715) ®êi Lª Dô T«ng. Lµm quan ®Õn chøc Hµn l©m viÖn ®·i chÕ ë viÖn hµn l©m, sau th¨ng ®« ®·i ngù sö. 1472 ®i sø Trung Quèc (t×m ®äc tiÓu sö ë s¸ch An l·ng th­îng th­ c«ng ph¶ cña Phan C«ng HuyÔn).

(Sö gia ViÖt Nam)

IV- C¸c bËc tiªn tæ hä phïng cã c«ng ®ãng gãp trªn c¸c lÜnh vùc: Kinh tÕ, chÝnh trÞ, ngo¹i giao, gi¸o dôc...

1- Kinh tÕ: ¤ng tæ nghÒ dÖt, nghÒ trång ng«, ®Ëu - Phïng Kh¾c Khoan.

(Sö gia ViÖt Nam)

2- Ngo¹i giao: - Sø TÇu thêi Lª - Phïng Kh¾c Khoan.

(Sö gia ViÖt Nam)

              - Sø TÇu thêi Lª - Phïng B¸ Kú.

3- Gi¸o dôc: - TÕ töu quèc tö giam - Phïng Kh¾c Khoan.

(Sö gia ViÖt Nam)

                       - Quan quèc tö gi¸m sinh - Phïng C«ng Th¹c.

(Sö gia ViÖt Nam)

                       - HiÖp t¸ ®¹i häc sü - Phïng Duy CÇn.

(Sö gia ViÖt Nam)

V- C¸c bµ mÑ hä phïng sinh con lµm v­¬ng, t­íng.

1- Phïng ThÞ Th¶o (chÞ g¸i Phïng H­ng) sinh ra hai vÞ t­íng hä Ph¹m - tham gia khëi nghÜa cïng cËu lµ Bè C¸i §¹i V­¬ng.

(Phan ThÞ B¶o)

2- Phïng ThÞ TÞnh Phong, sinh Ng« V­¬ng.

(Phan ThÞ B¶o)

3- Phïng (th«n L­u Gia) sinh TrÇn Thñ §é.

(Phan ThÞ B¶o)

VI- con ch¸u phïng téc trong thêi kú §CSVN l·nh ®¹o c¸ch m¹ng.

1- Phïng V¨n Cung, sinh 15/5/1909, t¹i x· T©n An, huyÖn Ch©u Thµnh, tØnh VÜnh Long. Tèt nghiÖp ®¹i häc y Hµ Néi n¨m 1937. Tham gia c¸ch m¹ng 8/1945; tõ n¨m 1957 lµm gi¸o ®èc y tÕ c¸c tØnh Ch©u §èc vµ R¹ch Gi¸, sau ®ã lµ B¸c sü bÖnh viÖn Phóc KiÕn ë Chî Lín.

- N¨m 1960, cïng gia ®×nh rêi Sµi Gßn tham gia kh¸ng chiÕn.

- Ngµy 20/12/1960 ®­îc bÇu lµm Phã chñ tÞch ®oµn UBT¦MTDTGP miÒn Nam ViÖt Nam; Chñ tÞch UBBV hßa b×nh thÕ giíi miÒn Nam; Chñ tÞch Héi ch÷ thËp ®á cña miÒn Nam.

- Th¸ng 6/1969, §¹i héi Quèc d©n miÒn Nam ®­îc bÇu lµm Phã chñ tÞch ChÝnh phñ kiªm Bé tr­ëng Bé Néi vô ChÝnh phñ CMLT céng hßa miÒn Nam.

- Cuèi 1969, lµm tr­ëng ph¸i ®oµn nh©n d©n miÒn Nam th¨m miÒn B¾c.

- Th¸ng 2/1977, lµ ñy viªn §CT ñy ban T¦MT Tæ quèc ViÖt Nam.

- Ngµy 7/11/1987, tõ trÇn, thä 78 tuæi.

- Phè Phïng V¨n Cung t¹i ph­êng 7, quËn Phó NhuËn, TP Hå ChÝ Minh. (®ãng gãp cuéc chiÕn tranh gi¶i phãng miÒn Nam).

2- Phïng V¨n Töu, HiÖu tr­ëng tr­êng §¹i häc LuËt, Thø tr­ëng Bé T­ ph¸p, Chñ tÞch Héi luËt gia ViÖt Nam, Phã Chñ tÞch Quèc héi n­íc CHXHCN ViÖt Nam. (®ãng gãp sù nghiÖp ®µo t¹o gi¸o dôc luËt ph¸p, ho¹t ®éng cña Quèc héi ViÖt Nam). §¹i biÓu héi luËt gia ViÖt Nam hiÓu nhiÒu vÒ «ng Phïng V¨n Töu.

3- Phïng V¹n (NguyÔn V¹n), BÝ th­ tØnh ñy B×nh TrÞ Thiªn. (®ãng gãp vµo cuéc chiÕn tranh gi¶i phãng miÒn Nam). Ban Tuyªn gi¸o Thõa - Thiªn - HuÕ.

4- Nhµ th¬ - v¨n Phïng Qu¸n. (®ãng gãp vµo sù nghiÖp th¬ - v¨n nghÖ ViÖt Nam)

(Ng« Minh)

5- Phïng ThÞ Cóc (§iÒm Phïng ThÞ), sinh n¨m 1920. N¨m 1941 thi vµo Nha khoa §¹i häc Y Hµ Néi, 1954 tèt nghiÖp TS nha khoa t¹i Ph¸o, 1958-1959 chuyÓn sang ho¹t ®éng t¹o h×nh, cã t¸c phÈm s¸ng t¸c ®­îc Tõ ®iÓn Larosse ®Ò cËp ®Õn tªn bµ. 1991 ®­îc phong ViÖn sü hµn l©m khoa häc v¨n häc vµ nghÖ thuËt ch©u ¢u. Bøc t­îng næi dang cña bµ cã tªn "MÑ con" ®­îc chÝnh phñ Ph¸p mua treo t¹i b¶o tµng Pari. N¨m 1993, 150 t­îng cña bµ ®­îc ®­a vÒ HuÕ tr­ng bµy t¹i nhµ sè 1 Phan Béi Ch©u. Bµ quyÕt ®Þnh tÆng c¸c bøc t­îng trªn cho UBND tØnh Thõa Thiªn HuÕ. HiÖn t¹i nhµ sè 1 nãi trªn ®­îc UBND tØnh Thõa Thiªn HuÕ quyÕt ®Þnh lµm nhµ b¶o tµng §iÒm Phïng ThÞ.

T¹i Ph¸p, cã 36 t­îng cña bµ ®­îc dùng ë c¸c c«ng viªn, qu¶ng tr­êng trªn toµn n­íc Ph¸p. C¶ ch©u ¢u t«n vinh ph¸t hiÖn cña bµ vÒ nghÖ thuËt thÕ kû XX. Bµ lµ ch¸u cô tæ quan quèc tö gi¸m sinh Phïng C«ng Th¹c, con g¸i hiÖp t¸ ®¹i häc sü cô Phïng Duy CÇn, em g¸i «ng Phïng Duy Phiªn hiÖu tr­ëng ®Çu tiªn tr­êng ph¸o binh QDND

21 Sep, 2009
PHÙNG VĂN KHAI: GIẤC MƠ
Viết bởi phungvankhai 10:52 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (0) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | TIỂU THUYẾT

NGUỒN: VĂN NGHỆ SÔNG CỬU LONG
Giấc mơ
Phùng Văn Khai
 

Cái đêm đó họ Đào không ngủ đ­ược. Ngay bên cạnh là một cô gái như thực nh­ư mơ thì làm sao ngủ nổi. Thực như­ tối qua ngà ngà trở về phòng trọ đã có sẵn ng­ười con gái trong ấy. Ngư­ời con gái căng mẩy nồng đậm đang ngủ vùi trong chăn trên giư­ờng. Trời đã khuya. Khu nhà trọ tồi tàn một mình gã ở lại ăn tết ở thành phố trong tâm trạng rối bời vì những ràng buộc không đâu. Đã là lần thứ ba chuyển cơ quan và dư­ờng như­ mọi cơ quan đều chờ gã đến để khoác cho bao nhiêu việc dưới hình thức hợp đồng thử việc. Nào cứ ngồi lên lớp tập huấn cho đủ quân số. Nào chữa máy vi tính cho mấy đứa con gái giám đốc. Một ả sồn sồn văn phòng rất hay liếc mắt đ­a tình với gã. Gã cáu. ả bảo: Ôi giời loại hâm hâm như­ anh hiếm lắm. Còn hâm người ta còn vời đến tôi còn liếc, đừng có lợn chê cám. Gã không bắt chuyện, kệ thây mụ ngồi hút thuốc nhìn vào khói thuốc. Buổi chiều gã rủ ông bảo vệ đi uống rượu. Một ngư­ời nói chuyện cách mạng một người nói chuyện quê hương. Ông bảo vệ: Mày có chí, lại có bằng đại học lo gì. Bây giờ thời buổi bằng cấp. Gã mặc kệ ông già triết lý bằng cấp gã cứ lặng lẽ uống hết chén này chén khác. Mãi khuya, ông già bảo: Thôi, người ta phân trực tết là có ý thử thách cậu, là vào vòng ngắm đấy. Bỏ một cái tết có khi chuyển động cả đời ngư­ời.



( XEM TIẾP)
26 May, 2009
TRUNG THỰC VỚI LƯƠNG TÂM LÀ ĐIỀU CỐT TỬ ĐỐI VỚI NGƯỜI CẦM BÚT
Viết bởi phungvankhai 17:10 | Permalink Đường dẫn cố định | Comments góp ý (1) | Trackback Trackbacks (0) | Bản inBản in | Phê bình, tiểu luận

  

( Phong Điệp phỏng vấn Phùng Văn Khai )

1. Tôi vẫn nhớ hình ảnh của anh năm 1996: một anh lính binh nhì với bộ quân phục còn rất mới, bỡ ngỡ tham dự trại viết do Tạp chí Văn nghệ Quân đội tổ chức tại Đồ Sơn. Anh có thể kể lại những năm đầu vào lính của mình không? Có một kỷ niệm nào đáng nhớ?

Trại viết Đồ Sơn lần ấy tôi là người trẻ nhất trại được một tuần đầu(sau đó Phong Điệp xuống chiếm mất). Năm ấy tôi 23 tuổi, đã là binh nhất rồi. Lính ở cơ sở binh nhất binh nhì dút dát lắm nhưng kỷ niệm thì nhiều và có chuyện bây giờ còn chưa dám nói. Tôi đi lính muộn và tình cờ là không qua khám tuyển nghĩa vụ quân sự mà do em ruột đi khám, tôi ở xa về cứ thế đi. Quê tôi chuyện như thế là thường, nhiều người đi lính thay, hy sinh thay cho nhau đã trở thành chuyện bình thường. Như tôi là gặp may. Gặp may như mới nhập ngũ tháng 2-1994 thì tháng 8-1994 đã có giấy báo đoạt giải thưởng cuộc thi viết Kỷ niệm sâu sắc đời bộ đội do TCCT tổ chức. Gặp may như đang học lái xe trong Trường lái xe 255 thì đích thân Nhà văn Khuất Quang Thuỵ về trường xin cho đi dự trại viết và gặp Phong Điệp (cười). Mà nghĩ lại cái trại viết ấy thấy các nhà văn nhà thơ VNQĐ thật tinh tường. Hầu hết trại viên bây giờ đã trở thành Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, về công tác tại các toà báo lớn có uy tín cả.

2. Cũng tại trại viết ấy, hình như anh đã có cuộc gặp gỡ "định mệnh" với nhà văn, nhà báo Chi Phan của truyền hình Quân đội nhân dân?

Nói là định mệnh thì hơi quá. Thực ra Nhà văn Chi Phan (Trưởng ban biên tập Truyền hình Quân đội lúc bấy giờ) có cảm tình từ "cái nhìn đầu tiên" với tôi, mà không phải do kiểu "sét đánh" đâu. Nguyên do là hôm ấy Đoàn Truyền hình Quân đội xuống muộn giờ, các nhà văn thì đã ra biển hoặc đi tản mạn hết (vì trại có các trại viên nữ rất xinh). Nhà văn Lê Lựu phụ trách trại viết đi Hải Phòng có việc dặn với tôi: "Có ai đến thì cậu mời vào lễ tân bảo đợi tớ". Tôi thấy đoàn Truyền hình xuống liền chạy ra tươi tỉnh: "Mời các chú các anh vào lễ tân đăng ký". Một người hỏi: "Thế Ban tổ chức đâu?". Tôi ớ ra: "Nhà văn Lê Lựu đi Hải Phòng dặn thế". Người kia bảo: "Dẫn tôi đi gặp lễ tân. Chịu mấy bố nhà văn".Tôi nhanh nhẹn dẫn đi, rồi tìm phòng, rồi khuân đồ đạc, máy móc bở hơi tai mãi mới xong...Xong việc, người hỏi ban nãy dịu giọng: "Cảm ơn cậu, lính vệ binh ở đây hả. Nhanh nhẹn lắm. Hết trại lại khuân đồ cho chú". Tôi quệt mồ hôi nhễ nhại: "Không, cháu là trại viên". "Hả, trại viên à...?". Thế rồi ít lâu sau tôi trở thành Biên tập viên THQĐ.

3. Từ một anh lính binh nhì trở thành một biên tập viên của truyền hình Quân đội nhân dân, một người viết văn trẻ của Quân đội- chặng đường ấy đã diễn ra như thế nào vậy?

Nếu nói là chặng đường gian khổ hy sinh chắc nhiều người cười ngay. Thực ra là thế này. Hơn mười năm làm lính và cầm bút tôi mới học được rất ít từ cuộc sống chính người lính, cụ thệ độ hai từ: Trung thực. Mà không phải lúc nào cũng thực hiện được hai từ ấy đâu dù sẵn sàng gian khổ, sẵn sàng hy sinh (bây giờ là hy sinh vật chất, quyền lợi). Tôi cũng được đi nhiều, khắp trong Nam ngoài Bắc, rồi Tây Nguyên, Trường Sa, Tây Bắc, Dầu khí... và được làm nhiều (theo tôi cũng chính là được học) mà mới chạm được phần nào cái chất  trung thực  của người lính, thấm thía về nó, tin tưởng vào đấy và dám sống vì đức tính ấy, rồi thì tựa vào đấy mà học, mà viết và biên tập bài vở của đồng đội, tham gia xây dựng và sản xuất các trương trình Truyền hình. Tôi cho rằng, dù làm gì trước tiên phải trung thực với lương tâm mình, trung thực với lương tâm mình là điều cốt tử làm lên mỗi nhà văn, cứ tựa chắc vào đấy sẽ ít ra không đánh mất mình là cái rất cần thiết với người viết văn, làm báo.

4. Từ một người lính rồi trở thành một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà văn trẻ- điều thay đổi lớn nhất đối với anh là gì?

Tôi được đi dự Đại hội Nhà văn trẻ Toàn quốc lần thứ 6 năm 2001, còn làm báo thì sớm hơn, từ tháng 2-1997 đã về làm ở Truyền hình QĐND, chủ yếu mảng Văn học nghệ thuật, trước đó đã viết tự do cho nhiều báo, tạp chí. Thay đổi nhiều lắm, nào môi trường sống, môi trường làm việc, các mối quan hệ xã hội, trên dưới, đồng nghiệp, bạn bè. Nhiều người đã cho rằng tôi thay đổi hoàn toàn. Nhiều người đoán tôi làm truyền hình nên thay đổi...Người bảo viết càng ngày càng hay, lại có người bảo càng dở...Nói thật thế này, điều thay đổi lớn nhất với tôi là mình nhận lấy kiến thức của mình còn quá mỏng và bằng mọi cách phải học để lấp vào đấy. Tôi học khá đặc biệt, thường là một thầy một trò và học khu biệt từng mảng một. Tất nhiên tôi yêu thích văn xuôi và các thầy tôi là Lê lựu, Hoàng Quốc Hải, Ma Văn Kháng... và sách. Sách là thầy cũng là món ăn khoái khẩu nhất của tôi hiện nay.

5. Tính cách một người lính bộc trực, đôi khi bỗ bã, có gì nói nấy, nói sai cũng không sợ có vẻ lại như làm anh đôi lúc bị khó xử khi nhập cuộc với cách văn chương, báo chí? Anh có nghĩ mình lên thay đổi?

Quá khó xử đã rất nhiều lần nhưng không phải với cách văn chương báo chí mà là với một số đồng chí cấp trên, đặc biệt là các ông cha bà chú trong gia đình đoàn thể. Và đương nhiên phần thiệt bao giờ cũng là kẻ dưới. Và chắc chắn nó còn diễn ra bởi một lẽ đã coi trọng tính trung thực  thì coi như chấp nhận những thiệt thòi kia thôi. Sợ nói sai chứ. Nói sai sau đó nhận ra thì thành thật xin lỗi và sửa mình. Ai người ta lỡ bắt bẻ mãi. ở đời ai nói cái gì cũng đúng được. Có cái đúng ngày hôm nay ngày mai đã sai rồi. Còn thay đổi ư? Thế thì khôn ngoan quá, làm gì còn "bộc trực, bỗ bã, thảng thắn" nữa để mà sai, để mà thay đổi. Nói điều chỉnh thì lại trung tính quá mà để yên thì bảo thủ. Thì thế này vậy, xin lấy phần sáng tác để bù vào, xin hứa là như thế, chứ hứa là thay đổi là điều chỉnh tính nết chắc chắn không thực hiện được.

6. Trước đây, từ một chàng thanh niên quê mùa, quen việc chân lấm tay bùn bước chân vào quân ngũ, rồi có những tác phẩm ra mắt bạn đọc, tôi thấy anh đầy những mặc cảm tự ti. Thế còn bây giờ, anh tự nhận mình là người thế nào- tự tin hay tự ti, hay...?

Với tôi quãng thời gian ấy mới là đẹp nhất, cả tuổi thơ lấm láp, nghịch ngợm, lếu láo, đói khát là quãng đời đẹp nhất của tôi. Nếu không có nó, chắc chắn tôi không viết một dòng thơ dòng văn nào. Còn về tự ti khi trình làng những tác phẩm đầu tay ư. Cũng không đến mức ấy đâu. Cũng chẳng phải là khiêm tốn mà là bản tính, bản năng thì đúng hơn. Cái lỗi chính là nền tảng tri thức mỏng, vốn sống ít, năng khiếu bập bõm làm nên cái trạng thái nửa vui nửa buồn, nửa hãnh diện nửa dụt dè ấy mà. Bây giờ vẫn thế. Lắm lúc tưởng chẳng sợ gì ai rồi lại cái gì cũng sợ, có lẽ tạng tôi nó thế, mà cũng cũng thấy các bạn viết bảo thế.

7. Sau hai tập truyện Khúc dạo đầu của binh nhì (NXB Quân đội- in chung với Phùng Kim Trọng) và Đêm trăng thiêng (NXB Hội nhà văn 2002) Hương đất nung (NXB Phụ nữ 2004) bạn đọc lại bất ngờ thấy anh ra mắt tập thơ đầu tay  Lửa và hoa. Lẽ nào văn xuôi chưa đủ cho anh "vẫy vùng"? Anh có thấy mình "hơi liều" không?

Liều lĩnh gì đâu. Nếu cứ đang viết văn xuôi lại sáng tác và in thơ mà bảo là liều thì có khi có đến hàng trăm hàng ngàn người liều. Hai tập sách rưỡi trên trong vòng 10 năm trời là tôi viết chậm, chất lượng lại chưa cao mới là liều thực sự. Nhưng không viết nó bức bách thế nào ấy. Kể cả thơ. Ví như một cô gái đẹp tự nhiên yêu tôi chẳng hạn, lúc ấy đang viết văn xuôi bỏ đấy đi làm thơ đã.

8. Tôi đọc khá nhiều truyện ngắn của anh và nhận thấy những trang văn anh viết về quê hương luôn có một sức nặng nhất định. Những dòng trữ tình nhất, sinh động nhất, chân thành nhất cũng có thể tìm thấy ở đây. Ví dụ như các truyện Hương đất nung, Đêm trăng thiêng, Đầm Vạc...Anh lấy cho mình cảm xúc từ đây- có phải từ chính vùng đất Như Quỳnh, Hưng Yên mà hiện gia đình anh đang sinh sống?

Thì tôi đã nói ở trên đến mức có phần "gắt gỏng" về tuổi thơ và quê hương đó thôi. Gia đình tôi hiện đang ở vùng đất cổ Như Quỳnh, nơi địa đầu xứ Đông với rất nhiều huyền tích dân gian. Tôi đặc biệt yêu thích các áng văn cổ dân gian về thuyết âm dương, nhất là các huyền tích về ma của đồng bằng Bắc Bộ. Nói là đã viết thật nhất, rung cảm nhất của cá nhân tôi với quê hương thì chính xác hơn, chứ "sức nặng, trữ tình, sinh động nhất" thì còn phải cố gắng lắm. Nói mắc nợ quê hương, trả nợ cuộc đời trong khi viết là nói quá lên thôi chứ người cầm bút nên trả nợ chính mình đã. Ăn hạt lúa củ khoai để lớn lên bây giờ bà con mua tờ báo xem, mở chương trình ti vi có chữ mình, tên mình mà dở mà sạn thì cũng đáng nghĩ ngợi lắm.

9. Là một người viết trong Quân đội- tất nhiên người đọc sẽ kỳ vọng những trang viết của anh về người lính. Điều này liệu có tạo nên một sức ép tâm lý cho anh?

Phải nói thẳng là cũng có người kỳ vọng vào tôi, cụ thể là đồng đội và bạn hữu. Có những người thủa cùng học lớp ba lớp bốn giờ làm giám đốc, tổng giám đốc các công ty lớn, bạn lính giờ xuất ngũ đi xe ôm, có cả bạn học bị nghiện, bị đi tù vẫn kỳ vọng vào tôi là chuyện có thật. Tôi cũng tự biết sức lực thật của mình trong nghiệp viết để mà còn dấn thân, chuẩn bị cho thất bại hay thành công, hoặc có thể không thất bại mà cũng chẳng thành công nữa chứ. Những sức ép tâm lý thì không có. Tôi vẫn nghĩ về người viết văn xuôi phải có một độ trầm tĩnh nào đó, một cái nhìn chín chắn trong bức tranh toàn cảnh phức tạp của xã hội đang diễn ra. Sức ép là sức ép lương tâm thôi. lương tâm ép tôi viết về người lính hôm nay là có thật. Không có tài có vốn sống ư? Cơ chế sáng tạo, môi trường thẩm mỹ khe khắt quá ư? Hay sự đáp ứng quá eo hẹp về vật chất, về tinh thần? Toàn là những câu hỏi hóc búa mà tôi có mỗi câu trả này: Không phải tác phẩm lớn nào ai cũng có thể viết được, lại càng không phải muốn viết lúc nào cũng được. Mù mờ thế đấy.

10. Đọc các sáng tác của anh, tôi nhận thấy anh có ý thức rất rõ về vai trò là một người viết trong Quân đội, nhiều sáng tác của anh đã đi sâu khai thác đề tài này, về thơ có: trường ca Hoa bên cột mốc hoặc các bài Những người lính, Nhắn tìm đồng đội..., về văn xuôi có các tác phẩm như: Những người đốt gạch, Bên bến đò Lăng, Đảo mù sương, Bác tôi, Tiếng khèn... Tuy nhiên chắc anh cũng đồng ý với tôi rằng đây là đề tài khó, hơn thế nữa đã có rất nhiều thành tựu văn học trong mảng đề tài này xuất hiện trước chúng ta, và thật khó có thể vượt qua được. Vậy theo anh, những người viết trẻ trong quân đội hôm nay như anh liệu có cách nào để tạo nên những thành tựu văn học mới của chính thế hệ mình, đặc biệt trong mảng đề tài về chiến tranh cách mạng?

Nói điều này mong các bạn chia xẻ. Tôi quả tình không xác định đề tài. Các sáng tác của tôi đến nay có hai mảng chính: nông thôn và người lính. Thực ra thì cũng là một. Người lính không đi chiến đấu thì ở hậu phương sản xuất, không thực hiện nghĩa vụ quân sự thì ở nhà làm ra lúa ngô, ra hoa trái bốn mùa. Chứ ở thành phố mấy ai đi lính, đã đi là có khi đi để tính chuyện khác. Nên hai mảng tôi thuộc thì tôi viết. Như tôi vừa làm anh nông dân ngoài giờ vừa là anh sĩ quan trong giờ hành chính. Thứ bảy, chủ nhật hết tụ tập thơ văn lại hò nhau ra đồng bắt cua, bắt cá, hun chuột, bắt ếch như trẻ con ấy. Còn về thành tựu văn học các loại đề tài xin cho tôi khỏi bàn đến. ý cuối cùng của PV thực ra là một sự trả lời quá sức với tôi vì mọi người đều đã thấy, nếu có một cách nào đó thì hẳn chúng ta phải áp dụng ngay thôi, để còn thu ngay lấy "những thành tựu văn học thế hệ mình, đặc biệt trong mảng đề tài CTCM". Nhưng trả lời nghiêm túc là thế này. Tôi không gánh hộ được cho ai phần của họ nhưng sẽ cố gắng hết sức không để ai phải gánh hộ phần của mình.

11. Về các bạn viết đồng lứa với mình, anh học được gì ở họ.

Rất nhiều thứ. Đặc biệt là những thứ mình còn khiếm khuyết.


(bài thực hiện năm 2004)

Phongdiep.net 



 

1 2 3  Sau»
Tự giới thiệu
My picture!
Phùng Văn Khai

CƠ QUAN: TẠP CHÍ VĂN NGHỆ QUÂN ĐỘI

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN:
1- Khúc dạo đầu binh nhì ( Tập truyện ngắn, in chung với Phùng Kim Trọng)
2-Đêm Trăng Thiêng ( Truyện ngắn)
3- Những người đốt gạch ( Truyện ngắn)
4- Lê Lựu như tôi biết, 2006
5- Tản mạn nguyễn Bình Phương, 2007
6- Lửa và hoa ( thơ)
7- Hư Thực ( Tiểu thuyết), NXB Văn Học, 2008

Lịch
« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
lưu trữ
liên kết cá nhân
Trang chính
Xuất bản tin
Trạng thái của blog
  • Tổng số bài viết: 38
  • Tổng số góp ý: 27
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 4.439
1 2 3  Sau»